Trong đời sống thế tục, tình thương cha mẹ dành cho con cái thường được xem là một trong những tình cảm sâu nặng và thiêng liêng nhất. Tuy nhiên, nếu tình thương ấy thiếu trí tuệ soi sáng, rất dễ trở thành sợi dây vô hình trói buộc, khiến đứa trẻ lớn lên không phải trong tự do và tỉnh thức, mà trong sự khuôn mẫu và kỳ vọng. Đó không còn là tình thương chân thật, mà là sự đồng hóa giữa bản ngã của cha mẹ và đời sống của con cái.
Đức Thế Tôn đã nhiều lần nhấn mạnh đến tự do cá nhân, đến khả năng tự mình thắp đuốc lên mà đi, tự mình chịu trách nhiệm cho sự tu tập và giải thoát của chính mình. Trong Kinh Tăng Chi Bộ, Ngài dạy:
“Tự mình làm điều ác, tự mình làm cho nhiễm ô,
Tự mình không làm ác, tự mình làm cho thanh tịnh.
Tịnh hay không tịnh là tự nơi mình,
Không ai thanh tịnh cho ai.”
Tình thương trong chánh pháp là tình thương buông xả. Người cha, người mẹ có trí tuệ là người hiểu rằng con cái không phải là tài sản của mình, không phải là phương tiện để thực hiện những ước mơ còn dang dở. Con cái là một sinh mệnh có nghiệp riêng, có con đường riêng, cần được nâng đỡ bằng lòng từ bi và sự hiểu biết, chứ không phải bởi những áp đặt và kiểm soát.
Cũng trong Kinh Trung Bộ, đức Phật từng dạy vua Pasenadi về sự khác biệt giữa người được gọi là con và người thực sự là quyến thuộc tâm linh:
“Không phải ai sanh ra từ ta thì đều là con của ta.
Ai sống theo chánh pháp, mới thật là quyến thuộc tối thượng.”
Yêu con trong ánh sáng Phật pháp, là để con được là chính mình. Là nuôi dưỡng nơi con sự độc lập trong chánh niệm, là gieo vào tâm thức con hạt giống từ bi và trí tuệ. Là không cố nhào nặn con theo hình ảnh mà mình mong muốn, mà là nâng đỡ cho con đủ duyên phát triển thành hình ảnh chân thật nhất của chính nó.
Bậc làm cha mẹ có trí tuệ là người biết hướng dẫn con quay về với chính mình, nhận diện khổ đau, hiểu được vô thường, vô ngã, và từ đó đi trên con đường tỉnh thức. Chứ không phải kéo con chạy theo những giấc mộng của đời sống thế tục, để rồi lạc mất con đường chánh đạo.
Trong Tương Ưng Bộ Kinh, đức Phật nói rằng:
“Không ai có thể cứu ai, dù là cha, mẹ, hay bà con ruột thịt. Khi nghiệp chín muồi, ai nấy phải tự nhận lãnh lấy.”
Bởi vậy, tình thương chân thật không phải là sự sở hữu, mà là sự buông xả trong chánh niệm. Không ép con trở thành cái bóng của mình, mà là soi sáng cho con con đường trở về với chính mình.
Yêu thương theo tinh thần Phật giáo là yêu với tuệ giác. Là trao truyền cho con chánh pháp, chứ không phải sự kỳ vọng. Là giúp con có đủ trí tuệ để nhận diện, chuyển hóa và sống một đời sống tự do, tỉnh thức giữa dòng đời đầy biến động.
(Nguồn: Cộng Đồng Thiền Việt Nam)

Nhận xét
Đăng nhận xét