Cứu cánh của người tu hành là tu học để thấy được sự trầm luân, dù ở canh giới nào, cũng đều là một cuộc chơi vô ích với những sự lập lại tẻ nhạt không mục đích. Để làm được điều đó ta phải tìm hiểu xem mình là cái gì trong trời đất này, chuyện phải làm là gì. Hiểu được mình thì sẽ hiểu được thế giới. Có vây, mới có thể bỏ nó mà đi.
Có vô số phương cách để nói về con người và thế giới này, nhưng nếu xét kỹ ta sẽ thấy cách nói của đức Phật là con đường tốt nhất để dẫn đến sự xa lìa phiền não, không tiếp tục thích hay ghét bất cứ thứ gì ở đời.
Trước hết, cái gọi là chúng sinh hay mỗi cá nhân thật ra chỉ gồm tối đa 2 thành tố: Xác thân và tâm thức, gọi theo Phật học là Danh và Sắc. Ta sẽ từng bước tìm hiểu hai chữ Danh Sắc này và những chuyên phải làm của một người Phật tử đúng nghĩa.

Nhận xét
Đăng nhận xét