Đừng tìm kiếm sự bình an trong thế gian này. Cả Tam Giới đều bất an như một ngôi nhà đang cháy, không ngoại lệ. Ai cũng có những bất an riêng, đó là bản chất chung của cuộc sống. Khi nào ta nhìn thấy sự bất an chung của thế gian, và không còn mơ tưởng đến bất kỳ sự an toàn nào nữa, thì tâm ta mới thực sự được bình an. Tam Giới - Dục giới, Sắc giới, và Vô sắc giới - tất cả đều chịu sự chi phối của quy luật vô thường. Trong Dục giới, con người chúng ta đeo đuổi những khoái lạc giác quan, nhưng chúng chỉ mang lại sự thỏa mãn tạm thời. Sắc giới với những trạng thái thiền định cao hơn vẫn không thoát khỏi sự biến đổi. Ngay cả Vô sắc giới với những tầng thiền vi tế nhất cũng không phải là nơi an trú vĩnh hằng. Sự bất an này không phải là một khiếm khuyết cần được khắc phục, mà là đặc tính căn bản của hiện hữu. Như lửa cháy nhà không phân biệt giàu nghèo, bệnh tật không chọn lọc tuổi tác, sự vô thường cũng không ưu ái một ai. Những gì chúng ta coi là "an toàn" - tiền tài, danh...
“Nếu lầm đường lạc bước, Bơ vơ cõi bụi hồng, Nhớ quay về con nhé, Quê nhà Phật đợi con”